Nhắc đến "quốc nhục"...
Nhắc đến "quốc nhục"...
Đất nước mất...bao lâu anh nhỉ
35 năm qua, cả đời người
Nhắc đến "quốc nhục", làm nghẹn lời
Làm tê buốt trong dòng suy nghĩ
Tháng tư đến cho người đau xót
Người ra đi tiếc nhớ không nguôi
Người ở lại đau thương, vẫn nuôi
hy vọng ngày tự do đất nước
Bên trời anh đón xuân trở lại
Nơi đây em tưởng tượng, xuân xưa
nơi quê hương tiếng khóc hơn mưa
Khi lũ giặc đỏ vào thành phố
Ngày tháng trôi, dân càng thống khổ
Giặc có giàu, dân lại thảm thương
Đất nước mình sao lắm nhiễu nhương
Em mơ ngày toàn dân đứng dạy
Tủi không là anh thư đất việt
Như chị Nhân, chị Thủy, chị Nghiên
Không lùi bước, không sợ xích xiềng
Gương các chị soi đường dân việt
Tủi phận sống lây lất xứ người
Quyết không hèn vì bả vinh hoa
Em sống xứng đáng ngày tháng qua
Đợi ngày trở về quê hương cũ
Mai này về khung trời quê cũ
"Nửa câu quan họ" tiếp tròn câu
Quê hương tự do, hết thương đau
Lòng người vui, không âu sầu nữa...
Sẽ gặp anh dù thời gian trôi
Dù tóc người điểm bạc, trắng vôi
Làm sao quên bao vần thơ nhớ
Dù lòng người cách trở...xa xôi..
DD 10032010
|